珊瑚吟

宋代 文天祥
南方有珍禽,鸣声天下奇。 毛羽黑如漆,两脸凝璚脂。 燕赵佳公子,笼槛以自随。 童子重丁宁,饮食必以时。 将献上林苑,来巢万年枝。 待之岂少恩,不免加絷维。 珊瑚真珊瑚,碎琢良自悲。 中原寒气深,风土非所宜。
nán fāng yǒu zhēn qín   míng shēng tiān xià  
máo hēi   liǎng liǎn níng qióng zhī  
yān zhào jiā gōng   lóng jiàn suí  
tóng zhòng dīng níng   yǐn shí shí  
jiāng xiàn shàng lín yuàn   lái cháo wàn nián zhī  
dài zhī shǎo ēn   miǎn jiā zhí wéi  
shān zhēn shān   suì zhuó liáng bēi  
zhōng yuán hán shēn   fēng fēi suǒ