山花子·东风解手即天涯

宋代 刘辰翁
东风解手即天涯。曲曲青山不可遮。如此苍茫君莫怪,是归家。阊阖相迎悲最苦,英雄知道鬓先华。更欲徘徊春尚肯,已无花。
dōng fēng jiě shǒu tiān qīng shān zhē cāng máng jūn guài   shì guī jiā chāng xiāng yíng bēi zuì   yīng xióng zhī dào bìn xiān huá gèng pái huái chūn shàng kěn   huā