山花

唐代 钱起
山花照坞复烧溪,树树枝枝尽可迷。野客未来枝畔立, 流莺已向树边啼。从容只是愁风起,眷恋常须向日西。 别有妖妍胜桃李,攀来折去亦成蹊。
shān huā zhào shāo   shù shù zhī zhī jǐn wèi lái zhī pàn  
liú yīng xiàng shù biān cóng róng zhǐ shì chóu fēng   juàn liàn cháng xiàng 西
bié yǒu yāo yán shèng táo   pān lái zhé chéng