上朱笥河先生

清代 黄景仁
先生卓然坐虎皮,旁罗宾从皆瑰奇。珠光剑气纷陆离,贡之玉堂当世希。 如余卷曲樗散资,不可无一聊备遗。公言我欲拂拭之,金沙同冶吾能治。 退而喜也心然疑,指胸兀兀前致词。嗟哉小子幼苦饥,典书易米供衰慈。 草间咄咄哦恶诗,自为其知曾无师。公名束发心已知,三千里外无见期。 义兴两龚语我私,言公相士无成规。扫门求见君无迟,我时唯唯神魂驰。 聚米不遂徒嗟咨,朅来乞食江之湄。头如蓬葆衣尘缁,日日面壁愁孤羁。 忽闻公至乐不支,径尔投刺趋阶墀,不用温简揖路歧。 豁然霁色云雾披,意气倾倒山可移。诱我力学言如饴,感激真乃零涕洟。 宾朋暇日罗盘卮,墙头酒过梁果垂。忘情略分兼娱嬉,公也环顾掀髯髭,不惜百妍间一媸。 于时岁景穷崦嵫,寒灰忽尔逢春熙。恩遇已极心转危,一身块然百不宜。 两手只解霜螯持,漂零落魄志业隳。渐恐化雨难为施,他时荆栎从芟夷。 即是此日牛医儿,虽然一事愿脱锥,长谢乃敢终其辞。 假如公有烟霞思,此必弟子相追随。前驱猿猱后麇麋,携囊入云采苓芝。 剥刷幽怪穷险巇,佐公巨笔挥淋漓。此则不敢多让谁,公闻此言顾我嘻。 小子狂矣言无稽,言虽无稽心不欺。春葵只有倾阳枝,作诗呈公公解颐,谓我诗笔犹可为。 十年吟苦霜鬓丝,一编吐气今其时。
xiān sheng zhuó rán zuò   páng luó bīn cóng jiē guī zhū guāng jiàn fēn   gòng zhī táng dāng shì
juǎn chū sàn   liáo bèi gōng yán shì zhī   jīn shā tóng néng zhì
tuì 退 ér xīn rán   zhǐ xiōng qián zhì jiē zāi xiǎo yòu   diǎn shū gōng shuāi
cǎo jiān duō duō ó è shī   wèi zhī céng shī gōng míng shù xīn zhī   sān qiān wài jiàn
xīng liǎng gōng   yán gōng xiàng shì chéng guī sǎo mén qiú jiàn jūn chí   shí wěi wěi shén hún chí
suí jiē   qiè lái shí jiāng zhī méi tóu péng bǎo chén   miàn chóu
wén gōng zhì zhī   jìng ěr tóu jiē chí   yòng wēn jiǎn
huò rán yún   qīng dǎo shān yòu xué yán   gǎn zhēn nǎi líng
bīn péng xiá luó pán zhī   qiáng tóu jiǔ guò liáng guǒ chuí wàng qíng lüè fēn jiān   gōng huán xiān rán   bǎi yán jiān chī
shí suì jǐng qióng yān   hán huī ěr féng chūn ēn xīn zhuǎn wēi   shēn kuài rán bǎi
liǎng shǒu zhǐ jiě shuāng áo chí   piāo líng luò zhì huī jiàn kǒng huà nán wéi shī   shí jīng cóng shān
shì niú ér   suī rán shì yuàn tuō zhuī   cháng xiè nǎi gǎn zhōng
jiǎ gōng yǒu yān xiá   xiāng zhuī suí qián yuán náo hòu jūn   xié náng yún cǎi líng zhī
shuā yōu guài qióng xiǎn   zuǒ gōng huī lín gǎn duō ràng shuí   gōng wén yán
xiǎo kuáng yán   yán suī xīn chūn kuí zhǐ yǒu qīng yáng zhī   zuò shī chéng gōng gong jiě   wèi shī yóu wèi
shí nián yín shuāng bìn   biān jīn shí