伤灼灼(灼灼,蜀之丽人也)

唐代 韦庄
尝闻灼灼丽于花,云髻盘时未破瓜。桃脸曼长横绿水, 玉肌香腻透红纱。多情不住神仙界,薄命曾嫌富贵家。 流落锦江无处问,断魂飞作碧天霞。
cháng wén zhuó zhuó huā   yún pán shí wèi guā táo liǎn màn cháng héng 绿 shuǐ  
xiāng tòu hóng shā duō qíng zhù shén xiān jiè   mìng céng xián guì jiā
liú luò jǐn jiāng chǔ wèn   duàn hún fēi zuò tiān xiá