赏转官球花酒边分韵得剪字

宋代 陈著
天机地轴随时转,万物生生就裁剪。 庭前一种可人花,独殿春深交夏浅。 团团自是浑沌胎,皎皎不事儿女婉。 照见胸中本色正,洗尽世上芳容靦。 我来把酒笑问花,花为我开恐非便。 意将逊归金谷园,不则直进玉华苑。 庶几异质逢异顾,百卉千葩羞著面。 花不解答我已醉,醉梦恍与花神见。 若曰幸自托君家,朝夕安知有贫贱。 香何用多无眩鬻,静与谁争却悠远。 纷纷桃李吾舆台,只许雪里梅同传。 富贵自有富贵花,强颜谄事非其愿。 妄人或呼转官球,正欲冯君力辞免。 胡为亦动流俗心,忽向醉中遭发遣。 跫然而喜豁然醒,前言戏耳起舞花。
tiān zhóu suí shí zhuǎn   wàn shēng shēng jiù cái jiǎn  
tíng qián zhǒng rén huā   diàn 殿 chūn shēn jiāo xià qiǎn  
tuán tuán shì hùn dùn tāi   jiǎo jiǎo shì er wǎn  
zhào jiàn xiōng zhōng běn zhèng   jǐn shì shàng fāng róng tiǎn  
lái jiǔ xiào wèn huā   huā wèi kāi kǒng fēi biàn 便  
jiāng xùn guī jīn yuán   zhí jìn huá yuàn  
shù zhì féng   bǎi huì qiān xiū zhù miàn  
huā jiě zuì   zuì mèng huǎng huā shén jiàn  
ruò yuē xìng tuō jūn jiā   zhāo ān zhī yǒu pín jiàn  
xiāng yòng duō xuàn   jìng shuí zhēng què yōu yuǎn  
fēn fēn táo tái   zhǐ xuě méi tóng chuán  
guì yǒu guì huā   qiǎng yán chǎn shì fēi yuàn  
wàng rén huò zhuǎn guān qiú   zhèng féng jūn miǎn  
wéi dòng liú xīn   xiàng zuì zhōng zāo qiǎn  
qióng rán ér huò rán xǐng   qián yán ěr huā