上冢

宋代 方岳
一杯麦饭洒悲辛,不尽烟芜旧与新。 地下岂无担板汉,世间但有乞墦人。 荼蘼芍药几何日,寒食清明又一春。 自是老怀多感慨,非干芳草负蹄轮。
bēi mài fàn bēi xīn   jìn yān jiù xīn  
xià dān bǎn hàn   shì jiān dàn yǒu fán rén  
sháo yào   hán shí qīng míng yòu chūn  
shì lǎo huái 怀 duō gǎn kǎi   fēi gàn fāng cǎo lún