伤轵

明代 康海
吾宗有孙子,玉质光嶙峋。总好纸墨事,敏捷如有神。 温克过诸父,私为予所珍。缉学绿野忘寒暑,奋志直欲追先民。 大美不竟乃夭折,使我痛哭闻者辛。汝死不复作,我哀谁可陈。 少年弱冠随鬼录,爷娘兄弟哭声直上干清旻。埋玉于土几时出,荒郊日落惟孤坟。 孤坟三尺生秋草,愁杀东西南北人。
zōng yǒu sūn zi   zhì guāng lín xún zǒng hǎo zhǐ shì mǐn   jié yǒu shén    
wēn guò zhū   wéi suǒ zhēn xué 绿 wàng hán shǔ fèn   zhì zhí zhuī xiān mín    
měi jìng nǎi yāo zhé   shǐ 使 tòng wén zhě xīn zuò   āi shuí chén    
shào nián ruò guàn suí guǐ   niáng xiōng shēng zhí shàng gàn qīng mín mái shí chū huāng   jiāo luò wéi fén    
fén sān chǐ shēng qiū cǎo   chóu shā dōng xi 西 nán běi rén