上昭成阁不得,于从侄僧悟空院叹嗟

唐代 孟郊
欲上千级阁,问天三四言。未尺数十登,心目风浪翻。 手手把惊魄,脚脚踏坠魂。却流至旧手,傍掣犹欲奔。 老病但自悲,古蠹木万痕。老力安可夸,秋海萍一根。 孤叟何所归,昼眼如黄昏。常恐失好步,入彼市井门。 结僧为亲情,策竹为子孙。此诚徒切切,此意空存存。 一寸地上语,高天何由闻。
shàng qiān   wèn tiān sān yán wèi chǐ shù shí dēng   xīn fēng làng fān
shǒu shǒu jīng   jiǎo jiǎo zhuì hún què liú zhì jiù shǒu   bàng chè yóu bēn
lǎo bìng dàn bēi   wàn hén lǎo ān kuā   qiū hǎi píng gēn
sǒu suǒ guī   zhòu yǎn huáng hūn cháng kǒng shī hǎo   shì jǐng mén
jié sēng wèi qīn qíng   zhú wèi sūn chéng qiē qiē   kōng cún cún
cùn shàng   gāo tiān yóu wén