上詹仲通县尉

宋代 华岳
松竹不著花,密叶徒和帚。 江梅不藏叶,寒花缀枯朽。 独有龙焙茶,花叶秀而耦。 冰霜著群木,冻死十八九。 惟此百草灵,名可缀三友。 春雷迸雀舌,夜雨滴龙口。 皆萌哺啜心,谁假栽培手。 惟有蔡端明,识之在蒿蔌。 移根入北苑,金碧焕星斗。 夸作龙凤团,封成献元后。 问花何以报,牙舌甘鼎臼。 他时子复生,为公涤繁垢。 西风卷荷衣,披披不成幅。 清霜拆蕙囊,冽冽已成蓿。 如何独东篱,黄华笑寒菊。 物之有盛衰,循环若推毂。 世事良亦然,亦岂物所欲。 金钿鎔落日,零露洒寒玉。 人皆惜芳菲,谁复念幽独。 惟有陶渊明,殷勤费培沃。 簪花从帽落,捻酒醉商陆。 从此擅秋芳,芙桂非同录。 问花何以报,剪首荐醽醁。 他时更粉躯,为公采明目。
sōng zhú zhù huā   zhǒu
jiāng méi cáng   hán huā zhuì xiǔ
yǒu lóng bèi chá   huā xiù ér ǒu
bīng shuāng zhù qún   dòng shí jiǔ
wéi bǎi cǎo líng   míng zhuì sān yǒu
chūn léi bèng què shé   lóng kǒu
jiē méng chuò xīn   shuí jiǎ zāi péi shǒu
wéi yǒu cài duān míng   shí zhī zài hāo
gēn běi yuàn   jīn huàn xīng dǒu
kuā zuò lóng fèng tuán   fēng chéng xiàn yuán hòu
wèn huā bào   shé gān dǐng jiù
shí shēng   wèi gōng fán gòu
西 fēng juǎn   chéng
qīng shuāng chāi huì náng   liè liè chéng xu
dōng   huáng huá xiào hán
zhī yǒu shèng shuāi   xún huán ruò tuī
shì shì liáng rán   suǒ
jīn diàn róng luò   líng hán
rén jiē fāng fēi   shuí niàn yōu
wéi yǒu táo yuān míng   yīn qín fèi péi
zān huā cóng mào luò   niǎn jiǔ zuì shāng
cóng shàn qiū fāng   guì fēi tóng
wèn huā bào   jiǎn shǒu jiàn líng
shí gèng fěn   wèi gōng cǎi míng