上张徐州

唐代 孟郊
为水不入海,安得浮天波。为木不在山,安得横日柯。 再来君子傍,始觉精义多。大德唯一施,众情自偏颇。 至乐无宫徵,至声遗讴歌。愿鼓空桑弦,永使万物和。 顾己诚拙讷,干名已蹉跎。献词惟在口,所欲无馀佗。 乍作支泉石,乍作翳松萝。一不改方圆,破质为琢磨。 贱子本如此,大贤心若何。岂是无异途,异途难经过。
wèi shuǐ hǎi   ān tiān wèi zài shān   ān héng
zài lái jūn zi bàng   shǐ jué jīng duō wéi shī   zhòng qíng piān
zhì gōng zhēng   zhì shēng ōu yuàn kōng sāng xián   yǒng shǐ 使 wàn
chéng zhuō   gàn míng cuō tuó xiàn wéi zài kǒu   suǒ tuó
zhà zuò zhī quán shí   zhà zuò sōng luó gǎi fāng yuán   zhì wèi zhuó
jiàn běn   xián xīn ruò shì   nàn jīng guò