上俞许二判官

唐代 贯休
近抛蓑笠者,急善遇休明。未省亲宗伯,焉能识正声。 病容经夏在,岳梦入秋并。无限林中意,今逢许郭倾。
jìn pāo suō zhě   shàn xiū míng wèi xǐng qīn zōng   yān néng shí zhèng shēng
bìng róng jīng xià zài   yuè mèng qiū bìng xiàn lín zhōng   jīn féng guō qīng