上袁文昌知平江五首

宋代 刘过
骨秀如仙孕武夷,故教手笔世宗师。 隶分唐汉诸家字,句压陈黄二子诗。 茂苑雨晴花发处,洞庭霜重橘黄时。 尘埃俗使那能此,一段奇功自可知。
xiù xiān yùn   jiào shǒu shì zōng shī
fēn táng hàn zhū jiā   chén huáng èr zi shī
mào yuàn qíng huā chù   dòng tíng shuāng zhòng huáng shí
chén āi shǐ 使 néng   duàn gōng zhī