伤徐文学

宋代 谢逸
鶢鶋止鲁郊,岂乐太牢具。冥冥万里鸿,弋人何敢慕。 东海儒林秀,落笔妙词赋。蹭蹬江湖秋,低徊老韦布。 晚从使者举,奉檄喜而惧。白发照青衫,奄忽死中路。 功名安在哉,竟以儒冠误。去就各有时,寿夭亦无据。 伫立倚江楼,注目烟村暮。
yuán zhǐ jiāo   tài láo míng míng wàn hóng 鸿   rén gǎn    
dōng hǎi lín xiù   luò miào cèng dèng jiāng qiū   huí lǎo wéi    
wǎn cóng shǐ 使 zhě   fèng ér bái zhào qīng shān yǎn   zhōng    
gōng míng ān zài zāi   jìng guān jiù yǒu shí shòu   yāo 寿    
zhù jiāng lóu   zhù yān cūn