上奚宣慰冰壑

宋代 黎廷瑞
书生於世无所用,岁晚东陵瓜自种。 几度骑驴欲出门,青松绕舍云扃洞。 枕书高卧绿阴中,何许清风惊午梦。 始知绛节下丹霄,左骖麒麟右鸾凤。 行行原隰广咨询,历历闾阎摩疾痛。 悬崖绝壁冰照壑,白昼青山雷欲冻。 神奸畏景那敢见,肯綮逢刀无不中。 范滂太守使令慑,杨绾入相朝野颂。 每繙图史想斯人,常恨寥寥千载空。 水见黄河山太华,不识欧阳当自讼。 振衣扶策候辕门,秋意欣然云走送。 愿调梅鼎作商霖,老我荒园日抱瓮。
shū shēng shì suǒ yòng   suì wǎn dōng líng guā zhǒng
chū mén   qīng sōng rào shě yún jiōng dòng
zhěn shū gāo 绿 yīn zhōng   qīng fēng jīng mèng
shǐ zhī jiàng jié xià dān xiāo   zuǒ cān lín yòu luán fèng
xíng xíng yuán guǎng 广 xún   yán tòng
xuán jué bīng zhào   bái zhòu qīng shān léi dòng
shén jiān wèi jǐng gǎn jiàn   kěn qìng féng dāo zhōng
fàn pāng tài shǒu shǐ 使 lìng shè   yáng wǎn xiàng cháo sòng
měi fān shǐ xiǎng rén   cháng hèn liáo liáo qiān zǎi kōng
shuǐ jiàn huáng shān tài huá   shí ōu yáng dāng sòng
zhèn hòu yuán mén   qiū xīn rán yún zǒu sòng
yuàn diào méi dǐng zuò shāng lín   lǎo huāng yuán bào wèng