伤吴中

唐代 李嘉祐
馆娃宫中春已归,阖闾城头莺已飞。复见花开人又老, 横塘寂寂柳依依。忆昔吴王在宫阙,馆娃满眼看花发。 舞袖朝欺陌上春,歌声夜怨江边月。古来人事亦犹今, 莫厌清觞与绿琴。独向西山聊一笑,白云芳草自知心。
guǎn gōng zhōng chūn guī   chéng tóu yīng fēi jiàn huā kāi rén yòu lǎo  
héng táng liǔ wáng zài gōng què   guǎn mǎn yǎn kàn huā
xiù cháo shàng chūn   shēng yuàn jiāng biān yuè lái rén shì yóu jīn  
yàn qīng shāng 绿 qín xiàng 西 shān liáo xiào   bái yún fāng cǎo zhī xīn