上韦左相二十韵(见素)

唐代 杜甫
凤历轩辕纪,龙飞四十春。八荒开寿域,一气转洪钧。 霖雨思贤佐,丹青忆老臣。应图求骏马,惊代得麒麟。 沙汰江河浊,调和鼎鼐新。韦贤初相汉,范叔已归秦。 盛业今如此,传经固绝伦。豫樟深出地,沧海阔无津。 北斗司喉舌,东方领搢绅。持衡留藻鉴,听履上星辰。 独步才超古,馀波德照邻。聪明过管辂,尺牍倒陈遵。 岂是池中物,由来席上珍。庙堂知至理,风俗尽还淳。 才杰俱登用,愚蒙但隐沦。长卿多病久,子夏索居频。 回首驱流俗,生涯似众人。巫咸不可问,邹鲁莫容身。 感激时将晚,苍茫兴有神。为公歌此曲,涕泪在衣巾。
fèng xuān yuán   lóng fēi shí chūn huāng kāi shòu 寿   zhuǎn hóng jūn
lín xián zuǒ   dān qīng lǎo chén yìng qiú jùn   jīng dài lín
shā tài jiāng zhuó   tiáo dǐng nài xīn wéi xián chū xiāng hàn   fàn shū guī qín
shèng jīn   chuán jīng jué lún zhāng shēn chū   cāng hǎi kuò jīn
běi dǒu hóu shé   dōng fāng lǐng jìn shēn chí héng liú zǎo jiàn   tīng shàng xīng chén
cái chāo   zhào lín cōng ming guò guǎn   chǐ dào chén zūn
shì chí zhōng   yóu lái shàng zhēn miào táng zhī zhì   fēng jǐn huán chún
cái jié dēng yòng   méng dàn yǐn lún zhǎng qīng duō bìng jiǔ   zi xià suǒ pín
huí shǒu liú   shēng shì zhòng rén xián wèn   zōu róng shēn
gǎn shí jiāng wǎn   cāng máng xīng yǒu shén wèi gōng   lèi zài jīn