山谷寺

宋代 林逋
才入禅林便懒还,众峰深壑共孱颜。 楼台冷簇云萝外,钟磬晴敲水石间。 茶版手擎童子净,锡枝肩倚老僧闲。 独孤房相碑文在,几认题名拂藓斑。
cái chán lín biàn 便 lǎn hái   zhòng fēng shēn gòng chán yán
lóu tái lěng yún luó wài   zhōng qìng qíng qiāo shuǐ shí jiān
chá bǎn shǒu qíng tóng jìng   zhī jiān lǎo sēng xián
fáng xiāng bēi wén zài   rèn míng xiǎn bān