山鬼谣 山楼听雨有感

清代 顾太清
倚危阑、半阴斜日,野云窗外飞起。山楼乍满西风冷,襟袖暗沾烟水。 云际里。分不出、浓青淡绿苍茫耳。空濛眼底。但电掣金蛇,雷惊幽谷,尘世亦闻否。 黄昏后,入夜时鸣不已。旧游今昔难比。年来多病身心懒,独坐剪灯凭几。 愁难理。慢付与、青笺斑管从头纪。伤心已矣。奈听雨听风,恼人滋味,愁可有涯涘。
wēi lán bàn yīn xié   yún chuāng wài fēi shān lóu zhà mǎn fēng lěng 西 jīn xiù   àn zhān yān shuǐ      
yún fēn chū nóng qīng dàn cāng máng 绿 ěr kōng méng yǎn dàn diàn chè jīn shé léi jīng yōu   chén shì wén   fǒu          
huáng hūn hòu   shí míng jiù yóu jīn nán nián lái duō bìng shēn xīn lǎn zuò   jiǎn dēng píng      
chóu nán màn qīng jiān bān guǎn cóng tóu shāng xīn nài tīng tīng fēng nǎo rén wèi   chóu yǒu