伤亭户

元代 王冕
清晨度东关,薄暮曹娥宿。 草床未成眠,忽起西邻哭。 敲门问野老,谓是盐亭族。 大儿去采薪,投身归虎腹。 小儿出起土,冲恶入鬼箓。 课额日以增,官吏日以酷。 不为公所干,惟务私所欲。 田关供给尽,鹾数屡不足。 前夜总催骂,昨日场胥督。 今朝分运来,鞭笞更残毒。 灶下无尺草,瓮中无粒粟。 旦夕不可度,久世亦何福。 夜永声语冷,幽咽向古木。 天明风启门,僵尸挂荒屋。
qīng chén dōng guān   cáo é 宿  
cǎo chuáng wèi chéng mián   西 lín  
qiāo mén wèn lǎo   wèi shì yán tíng  
ér cǎi xīn   tóu shēn guī  
xiǎo ér chū   chōng è guǐ  
é zēng   guān  
wéi gōng suǒ gàn   wéi suǒ  
tián guān gōng jǐn   cuó shù  
qián zǒng cuī   zuó chǎng  
jīn zhāo fēn yùn lái   biān chī gèng cán  
zào xià chǐ cǎo   wèng zhōng  
dàn   jiǔ shì  
yǒng shēng lěng   yōu xiàng  
tiān míng fēng mén   jiāng shī guà huāng