伤唐衢二首

唐代 白居易
自我心存道,外物少能逼。常排伤心事,不为长叹息。 忽闻唐衢死,不觉动颜色。悲端从东来,触我心恻恻。 伊昔未相知,偶游滑台侧。同宿李翱家,一言如旧识。 酒酣出送我,风雪黄河北。日西并马头,语别至昏黑。 君归向东郑,我来游上国。交心不交面,从此重相忆。 怜君儒家子,不得诗书力。五十著青衫,试官无禄食。 遗文仅千首,六义无差忒。散在京洛间,何人为收拾。 忆昨元和初,忝备谏官位。是时兵革后,生民正憔悴。 但伤民病痛,不识时忌讳。遂作秦中吟,一吟悲一事。 贵人皆怪怒,闲人亦非訾。天高未及闻,荆棘生满地。 惟有唐衢见,知我平生志。一读兴叹嗟,再吟垂涕泗。 因和三十韵,手题远缄寄。致吾陈杜间,赏爱非常意。 此人无复见,此诗犹可贵。今日开箧看,蠹鱼损文字。 不知何处葬,欲问先歔欷。终去哭坟前,还君一掬泪。
xīn cún dào   wài shǎo néng cháng pái shāng xīn shì   wéi cháng tàn
wén táng   jué dòng yán bēi duān cóng dōng lái   chù xīn
wèi xiāng zhī   ǒu yóu huá tái tóng 宿 áo jiā   yán jiù shí
jiǔ hān chū sòng   fēng xuě huáng běi 西 bìng tóu   bié zhì hūn hēi
jūn guī xiàng dōng zhèng   lái yóu shàng guó jiāo xīn jiāo miàn   cóng zhòng xiāng
lián jūn jiā zi   shī shū shí zhù qīng shān   shì guān shí
wén jǐn qiān shǒu   liù chà sàn zài jīng luò jiān   rén wéi shōu shí
zuó yuán chū   tiǎn bèi jiàn guān wèi shì shí bīng hòu   shēng mín zhèng qiáo cuì
dàn shāng mín bìng tòng   shí shí huì suì zuò qín zhōng yín   yín bēi shì
guì rén jiē guài   xián rén fēi tiān gāo wèi wén   jīng shēng mǎn
wéi yǒu táng jiàn   zhī píng shēng zhì xīng tàn jiē   zài yín chuí
yīn sān shí yùn   shǒu yuǎn jiān zhì chén jiān   shǎng ài fēi cháng
rén jiàn   shī yóu guì jīn kāi qiè kàn   sǔn wén
zhī chǔ zàng   wèn xiān zhōng fén qián   hái jūn lèi