上孙使君

唐代 贯休
圣主得贤臣,天地方交泰。恭惟岳精粹,多出于昭代。 君侯握文镜,独立尘埃外。王演俗容仪,崔陵小风概。 馨香拥兰雪,峻秀高嵩岱。嵇松领岁寒,庄剑无砻淬。 威棱玉霜直,匠石金槌大。诗穿明月珠,道拍安期背。 中兴鸾凤集,直道风云会。万卷似无书,三山如历块。 德乎天所纵,清矣谁堪对。有法在朝端,无尘到冠盖。 具瞻从密勿,旦夕调鼎鼐。为君整衢尊,为君戢蕃塞。 岂知吾后意,忧此毗陵最。亲手赐彤弓,苍生是繄赖。 下车邻寇散,是物冰壶内。龚遂爱廉平,次公太繁碎。 袴襦砧动地,父母歌闤闠。□雪锁戈鋋,非烟绕旌旆。 宁思子产冰,肯羡任棠薤。忽如春再来,不独天重戴。 昂藏海峤鹤,冷碧仙庭桧。物物动和气,家家有新态。 芙蓉开帟幕,锦帐无纤壒。鼓角穿冻云,恩波动耕耒。 奸回改精魄,礼教书绅带。必于尧舜日,还似房杜辈。 野人有章句,格力亦慷慨。若不入丘门,世间更谁爱。
shèng zhǔ xián chén   tiān fāng jiāo tài gōng wei yuè jīng cuì   duō chū zhāo dài
jūn hòu wén jìng   chén āi wài wáng yǎn róng   cuī líng xiǎo fēng gài
xīn xiāng yōng lán xuě   jùn xiù gāo sōng dài sōng lǐng suì hán   zhuāng jiàn lóng cuì
wēi léng shuāng zhí   jiàng shí jīn chuí shī chuān 穿 míng yuè zhū   dào pāi ān bèi
zhōng xīng luán fèng   zhí dào fēng yún huì wàn juàn shì shū   sān shān kuài
tiān suǒ zòng   qīng shuí kān duì yǒu zài cháo duān   chén dào guān gài
zhān cóng   dàn tiáo dǐng nài wèi jūn zhěng zūn   wèi jūn fān sāi
zhī hòu   yōu líng zuì qīn shǒu tóng gōng   cāng shēng shì lài
xià chē lín kòu sàn   shì bīng nèi gōng suì ài lián píng   gōng tài fán suì
zhēn dòng   huán huì   xuě suǒ chán   fēi yān rào jīng pèi
níng chǎn bīng   kěn xiàn rèn táng xiè chūn zài lái   tiān zhòng dài
áng cáng hǎi qiáo   lěng xiān tíng guì dòng   jiā jiā yǒu xīn tài
róng kāi   jǐn zhàng xiān ài jiǎo chuān 穿 dòng yún   ēn dòng gēng lěi
jiān huí gǎi jīng   jiāo shū shēn dài yáo shùn   hái shì fáng bèi
rén yǒu zhāng   kāng kǎi ruò qiū mén   shì jiān gèng shuí ài