上巳丰城笔会诗四首 其四 游剑邑和合塔
年来怯近最高层,一塔摩云愧未凌。桃汛方生花尽落,春心渐老齿犹增。
空教酒后添诗胆,欲傍龛前点佛灯。悟得天人和合意,石阶枯坐淡于僧。
nián
年
lái
来
qiè
怯
jìn
近
zuì
最
gāo
高
céng
层
,
yī
一
tǎ
塔
mó
摩
yún
云
kuì
愧
wèi
未
líng
凌
。
。
táo
桃
xùn
汛
fāng
方
shēng
生
huā
花
jǐn
尽
luò
落
,
chūn
春
xīn
心
jiàn
渐
lǎo
老
chǐ
齿
yóu
犹
zēng
增
。
。
kōng
空
jiào
教
jiǔ
酒
hòu
后
tiān
添
shī
诗
dǎn
胆
,
yù
欲
bàng
傍
kān
龛
qián
前
diǎn
点
fó
佛
dēng
灯
。
。
wù
悟
dé
得
tiān
天
rén
人
hé
和
hé
合
yì
意
,
shí
石
jiē
阶
kū
枯
zuò
坐
dàn
淡
yú
于
sēng
僧
。
。