上书乞再任冲佑

宋代 陆游
虬枝六尺藤,方屋九寸帽。人间无处著,山水归寄傲。 耳中闻渊明,自我发未燥。高标不可揖,七十忽已到。 明窗置经龛,奥室养丹灶。虽云迫迟暮,要足平昔好。 悠然万念空,快若河卷扫。寄声幔亭云,行拜散人号。
qiú zhī liù chǐ téng   fāng jiǔ cùn mào rén jiān chǔ zhù shān   shuǐ guī ào    
ěr zhōng wén yuān míng   wèi zào gāo biāo   shí dào    
míng chuāng zhì jīng kān   ào shì yǎng dān zào suī yún chí yào   píng hǎo    
yōu rán wàn niàn kōng   kuài ruò juǎn sǎo shēng màn tíng yún xíng   bài sǎn rén hào