上水遣怀

唐代 杜甫
我衰太平时,身病戎马后。蹭蹬多拙为,安得不皓首。 驱驰四海内,童稚日糊口。但遇新少年,少逢旧亲友。 低颜下色地,故人知善诱。后生血气豪,举动见老丑。 穷迫挫曩怀,常如中风走。一纪出西蜀,于今向南斗。 孤舟乱春华,暮齿依蒲柳。冥冥九疑葬,圣者骨亦朽。 蹉跎陶唐人,鞭挞日月久。中间屈贾辈,谗毁竟自取。 郁没二悲魂,萧条犹在否。崷崒清湘石,逆行杂林薮。 篙工密逞巧,气若酣杯酒。歌讴互激远,回斡明受授。 善知应触类,各藉颖脱手。古来经济才,何事独罕有。 苍苍众色晚,熊挂玄蛇吼。黄罴在树颠,正为群虎守。 羸骸将何适,履险颜益厚。庶与达者论,吞声混瑕垢。
shuāi tài píng shí   shēn bìng róng hòu cèng dèng duō zhuō wèi   ān hào shǒu
chí hǎi nèi   tóng zhì kǒu dàn xīn shào nián   shǎo féng jiù qīn yǒu
yán xià   rén zhī shàn yòu hòu shēng xuè háo   dòng jiàn lǎo chǒu
qióng cuò nǎng huái 怀   cháng zhòng fēng zǒu chū 西 shǔ   jīn xiàng nán dòu
zhōu luàn chūn huā   chǐ 齿 liǔ míng míng jiǔ zàng   shèng zhě xiǔ
cuō tuó táo táng rén   biān yuè jiǔ zhōng jiān jiǎ bèi   chán huǐ jìng
méi èr bēi hún   xiāo tiáo yóu zài fǒu qiú qīng xiāng shí   xíng lín sǒu
gāo gōng chěng qiǎo   ruò hān bēi jiǔ ōu yuǎn   huí míng shòu shòu
shàn zhī yīng chù lèi   yǐng tuō shǒu lái jīng cái   shì hǎn yǒu
cāng cāng zhòng wǎn   xióng guà xuán shé hǒu huáng zài shù diān   zhèng wèi qún shǒu
léi hái jiāng shì   xiǎn yán hòu shù zhě lùn   tūn shēng hùn xiá gòu