上十四吟十首

宋代 刘克庄
黠儿蒙蔽聚群阴,岂料云收杲日临。 坏证遗忧与宗社,捷书分喜到山林。 擎天毕竟还高手,偃月从初谬用心。 客自京师传吉语,放歌不觉有和音。
xiá ér méng qún yīn   liào yún shōu gǎo lín
huài zhèng yōu zōng shè   jié shū fēn dào shān lín
qíng tiān jìng hái gāo shǒu   yǎn yuè cóng chū miù yòng xīn
jīng shī chuán   fàng jué yǒu yīn