伤逝三首

宋代 赵文
老人不哭自销魂,况复长号病眼昏。 终日哭声那可听,一声声有一般言。
lǎo rén xiāo hún   kuàng cháng hào bìng yǎn hūn  
zhōng shēng tīng   shēng shēng yǒu bān yán