伤逝(此后十九首,尽同德精舍旧居伤怀时所

唐代 韦应物
染白一为黑,焚木尽成灰。念我室中人,逝去亦不回。 结发二十载,宾敬如始来。提携属时屯,契阔忧患灾。 柔素亮为表,礼章夙所该。仕公不及私,百事委令才。 一旦入闺门,四屋满尘埃。斯人既已矣,触物但伤摧。 单居移时节,泣涕抚婴孩。知妄谓当遣,临感要难裁。 梦想忽如睹,惊起复徘徊。此心良无已,绕屋生蒿莱。
rǎn bái wèi hēi   fén jǐn chéng huī niàn shì zhōng rén   shì huí
jié èr shí zài   bīn jìng shǐ lái xié shǔ shí tún   kuò yōu huàn zāi
róu liàng wèi biǎo   zhāng suǒ gāi shì gōng   bǎi shì wěi lìng cái
dàn guī mén   mǎn chén āi rén   chù dàn shāng cuī
dān shí jié   yīng hái zhī wàng wèi dāng qiǎn   lín gǎn yào nán cái
mèng xiǎng   jīng pái huái xīn liáng   rào shēng hāo lái