上升花

宋代 吴真人
紧锁心猿,悟光阴尘世,百年遄速。下手顿修元本,真灵此日,要住行屋。 居家坑堑,先须跳将身己,使令孤宿。静无触。气财色酒,一齐须逐。 俗景般般绝欲。更舍尽爷娘,共妻骨肉。自在逍遥,落魄清闲,认取里头金玉。 琼英蕊,花心动,放香味、满空馥郁。异光簇。祥光灿烂,结成仙曲。
jǐn suǒ xīn yuán   guāng yīn chén shì   bǎi nián chuán xià shǒu dùn xiū yuán běn   zhēn líng   yào zhù xíng
jiā kēng qiàn   xiān tiào jiāng shēn   shǐ 使 lìng 宿 jìng chù cái shǎi jiǔ   zhú
jǐng bān bān jué gèng shě jǐn niáng   gòng ròu zai xiāo yáo   luò qīng xián   rèn tou jīn
qióng yīng ruǐ   huā xīn dòng   fàng xiāng wèi mǎn kōng guāng xiáng guāng càn làn   jié chéng xiān