上山采蘼芜

元代 胡奎
上山采蘼芜,本是王孙草。王孙去不归,妾颜为谁好。 磨砖作明镜,照妾不见容。年年湘水上,洒泪向春风。
shàng shān cǎi   běn shì wáng sūn cǎo wáng sūn guī   qiè yán wèi shuí hǎo
zhuān zuò míng jìng   zhào qiè jiàn róng nián nián xiāng shuǐ shàng   lèi xiàng chūn fēng