伤秋

唐代 齐己
旦暮馀生在,肌肤十分无。眠寒半榻朽,立月一株枯。 梦已随双树,诗犹却万夫。名山未归得,可惜死江湖。
dàn shēng zài   shí fēn mián hán bàn xiǔ   yuè zhū
mèng suí shuāng shù   shī yóu què wàn míng shān wèi guī   jiāng