伤秦姝行

唐代 刘禹锡
长安二月花满城,插花女儿弹银筝。南宫仙郎下朝晚, 曲头驻马闻新声。马蹄逶迟心荡漾,高楼已远犹频望。 此时意重千金轻,鸟传消息绀轮迎。芳筵银烛一相见, 浅笑低鬟初目成。蜀弦铮摐指如玉,皇帝弟子韦家曲。 青牛文梓赤金簧,玫瑰宝柱秋雁行。敛蛾收袂凝清光, 抽弦缓调怨且长。八鸾锵锵渡银汉,九雏威凤鸣朝阳。 曲终韵尽意不足,馀思悄绝愁空堂。从郎镇南别城阙, 楼船理曲潇湘月。冯夷蹁跹舞渌波,鲛人出听停绡梭。 北池含烟瑶草短。万松亭下清风满。秦声一曲此时闻, 岭泉呜咽南云断。来自长陵小市东,蕣华零落瘴江风。 侍儿掩泣收银甲,鹦鹉不言愁玉笼。博山炉中香自灭, 镜奁尘暗同心结。从此东山非昔游,长嗟人与弦俱绝。
cháng ān èr yuè huā mǎn chéng   chā huā ér dàn yín zhēng nán gōng xiān láng xià cháo wǎn  
tóu zhù wén xīn shēng wēi chí xīn dàng yàng   gāo lóu yuǎn yóu pín wàng
shí zhòng qiān jīn qīng   niǎo chuán xiāo xi gàn lún yíng fāng yán yín zhú xiāng jiàn  
qiǎn xiào huán chū chéng shǔ xián zhēng chuāng zhǐ   huáng wéi jiā
qīng niú wén chì jīn huáng   méi guī bǎo zhù qiū yàn háng liǎn é shōu mèi níng qīng guāng  
chōu xián huǎn diào yuàn qiě zhǎng luán qiāng qiāng yín hàn   jiǔ chú wēi fèng míng zhāo yáng
zhōng yùn jìn   qiāo jué chóu kōng táng cóng láng zhèn nán bié chéng què  
lóu chuán xiāo xiāng yuè féng pián xiān   jiāo rén chū tīng tíng xiāo suō
běi chí hán yān yáo cǎo duǎn wàn sōng tíng xià qīng fēng mǎn qín shēng shí wén  
lǐng quán nán yún duàn lái cháng líng xiǎo shì dōng   shùn huá líng luò zhàng jiāng fēng
shì ér yǎn shōu yín jiǎ   yīng yán chóu lóng shān zhōng xiāng miè  
jìng lián chén àn tóng xīn jié cóng dōng shān fēi yóu   cháng jiē rén xián jué