上清词

宋代 苏轼
南山之幽,云冥冥兮。 孰居此者?帝侧之神君。 君胡为兮山之幽,顾宫殿兮久淹留。 又曷为一朝去此而不顾兮,悲此空山之人也。 来不可得而知兮,去固不可得而讯也。 君之来兮天门空,从千骑兮驾飞龙。 隶辰星兮役太岁,俨画降兮雷隆隆。 朝发轸兮帝庭,夕弭节兮山宫。 懭有妖兮虐下士,精为星兮气为虹。 爱流血之滂沛兮,又嗜疟疠与螟虫。 啸盲风而涕雨兮,时又吐旱火之爞融。 衔帝命以下讨兮,建千仞之修锋。 乘飞霆而追逸景兮,歙砉扫灭而无踪。 忽崩播其来会兮,走海岳之神公, 龙车兽鬼不知其数兮,旗晻霭而冥蒙。 渐俯伛以旅进兮,锵剑佩之相砻。 司杀生之必信兮,知上帝之不汝容。 既约束以反职兮,退战栗而愈恭。 泽充塞于四海兮,独澹然其无功。 君之去兮天门开,款阊阖兮朝玉台。 群仙迎兮塞云汉,俨前导兮纷后陪。 历玉阶兮帝迎劳,君良苦兮马豗颓。 闵人世兮迫隘,陈下土兮帝所哀。 返琼宫之嵯峨兮,役万灵之喧豗。 默清净以无为兮,时节狩于斗魁。 诣通明而献黜陟兮,轶荡荡其无回。 忽表里之焕霍兮,光下烛于九垓。 时游目以下览兮,五岳为豆,四溟为杯。 俯故宫之千柱兮,若毫端之集埃。 来非以为乐兮,去非以为悲。 谓神君之既返兮,曾颜咫尺之不违。 升秘殿以内悸兮,魂凛凛而上驰。 忽寤寐以有得兮,敢沐浴而献辞。 是耶非耶,臣不可得而知也。
nán shān zhī yōu   yún míng míng
shú zhě   zhī shén jūn
jūn wéi shān zhī yōu   gōng diàn 殿 jiǔ yān liú
yòu wéi zhāo ér   bēi kōng shān zhī rén
lái ér zhī   ér xùn
jūn zhī lái tiān mén kōng   cóng qiān jià fēi lóng
chén xīng tài suì   yǎn huà jiàng léi lóng lóng
cháo zhěn tíng   jié shān gōng
kuǎng yǒu yāo nüè xià shì   jīng wèi xīng wèi hóng
ài liú xiě zhī pāng pèi   yòu shì nüè míng chóng
xiào máng fēng ér   shí yòu hàn huǒ zhī chóng róng
xián mìng xià tǎo   jiàn qiān rèn zhī xiū fēng
chéng fēi tíng ér zhuī jǐng   huā sǎo miè ér zōng
bēng lái huì   zǒu hǎi yuè zhī shén gōng  
lóng chē shòu guǐ zhī shù   ǎn ǎi ér míng méng
jiàn jìn   qiāng jiàn pèi zhī xiāng lóng
shā shēng zhī xìn   zhī shàng zhī róng
yuē shù fǎn zhí   tuì 退 zhàn ér gōng
chōng hǎi   dàn rán gōng
jūn zhī tiān mén kāi   kuǎn chāng cháo tái
qún xiān yíng sāi yún hàn   yǎn qián dǎo fēn hòu péi
jiē yíng láo   jūn liáng huī tuí
mǐn rén shì ài   chén xià suǒ āi
fǎn qióng gōng zhī cuó é   wàn líng zhī xuān huī
qīng jìng wéi   shí jié shòu dòu kuí
tōng míng ér xiàn chù zhì   dàng dàng huí
biǎo zhī huàn huò   guāng xià zhú jiǔ gāi
shí yóu xià lǎn   yuè wèi dòu   míng wèi bēi
gōng zhī qiān zhù   ruò háo duān zhī āi
lái fēi wéi   fēi wéi bēi
wèi shén jūn zhī fǎn   zēng yán zhǐ chǐ zhī wéi
shēng diàn 殿 nèi   hún lǐn lǐn ér shàng chí
mèi yǒu de   gǎn ér xiàn
shì fēi   chén ér zhī