伤情

唐代 孟云卿
为长心易忧,早孤意常伤。出门先踌躇,入户亦彷徨。 此生一何苦,前事安可忘。兄弟先我没,孤幼盈我傍。 旧居近东南,河水新为梁。松柏今在兹,安忍思故乡。 四时与日月,万物各有常。秋风已一起,草木无不霜。 行行当自勉,不忍再思量。
wèi cháng xīn yōu   zǎo cháng shāng chū mén xiān chóu chú   páng huáng
shēng   qián shì ān wàng xiōng xiān méi   yòu yíng bàng
jiù jìn dōng nán   shuǐ xīn wèi liáng sōng bǎi jīn zài   ān rěn xiāng
shí yuè   wàn yǒu cháng qiū fēng   cǎo shuāng
xíng háng dāng miǎn   rěn zài liáng