上裴大夫二首

唐代 贯休
我有一端绮,花彩鸾凤群。佳人金错刀,何以裁此文。 我有白云琴,朴斫天地精。俚耳不使闻,虑同众乐听。 指指法仙法,声声圣人声。一弹四时和,再弹中古清。 庭前梧桐枝,飒飒南风生。还希师旷怀,见我心不轻。
yǒu duān   huā cǎi luán fèng qún jiā rén jīn cuò dāo   cái wén
yǒu bái yún qín   zhuó tiān jīng ěr shǐ 使 wén   tóng zhòng tīng
zhǐ zhǐ xiān   shēng shēng shèng rén shēng dàn shí   zài dàn zhōng qīng
tíng qián tóng zhī   nán fēng shēng hái shī kuàng huái 怀   jiàn xīn qīng