伤美人诗

南北朝 萧纲
昔闻倡女别,荡子无归期。今似陈王叹,流风难重思。 翠带留馀结,苔阶没故基。图形更非是,梦见反成疑。 熏炉含好气,庭树吐华滋。香烧日有歇,花落无还时。
wén chàng bié   dàng guī jīn shì chén wáng tàn   liú fēng nán zhòng
cuì dài liú jié   tái jiē méi xíng gèng fēi shì   mèng jiàn fǎn chéng
xūn hán hǎo   tíng shù huá xiāng shāo yǒu xiē   huā luò hái shí