伤乱

唐代 韩偓
岸上花根总倒垂,水中花影几千枝。一枝一影寒山里, 野水野花清露时。故国几年犹战斗,异乡终日见旌旗。 交亲流落身羸病,谁在谁亡两不知。
àn shàng huā gēn zǒng dǎo chuí   shuǐ zhōng huā yǐng qiān zhī zhī yǐng hán shān  
shuǐ huā qīng shí guó nián yóu zhàn dòu   xiāng zhōng jiàn jīng
jiāo qīn liú luò shēn léi bìng   shuí zài shuí wáng liǎng zhī