上李益庶子

唐代 王建
紫烟楼阁碧纱亭,上界诗仙独自行。奇险驱回还寂寞, 云山经用始鲜明。藕绡纹缕裁来滑,镜水波涛滤得清。 昏思愿因秋露洗,幸容阶下礼先生。
yān lóu shā tíng   shàng jiè shī xiān xíng xiǎn huí huán  
yún shān jīng yòng shǐ xiān míng ǒu xiāo wén cái lái huá   jìng shuǐ tāo qīng
hūn yuàn yīn qiū   xìng róng jiē xià xiān sheng