上林春慢

宋代 晁冲之
帽落宫花,衣惹御香,凤辇晚来初过。鹤降诏飞,龙擎烛戏,端门万枝灯火。满城车马,对明月、有谁闲坐。任狂游,更许傍禁街,不扃金锁。 玉楼人、暗中掷果。珍帘下、笑着春衫袅娜。素蛾绕钗,轻蝉扑鬓,垂垂柳丝梅朵。夜阑饮散,但赢得、翠翘双亸。醉归来,又重向、晓窗梳裹。
mào luò gōng huā   xiāng   fèng niǎn wǎn lái chū guò jiàng zhào fēi   lóng qíng zhú   duān mén wàn zhī dēng huǒ mǎn chéng chē   duì míng yuè yǒu shuí xián zuò rèn kuáng yóu   gèng bàng jìn jiē   jiōng jīn suǒ
lóu rén àn zhōng zhì guǒ zhēn lián xià xiào zhe chūn shān niǎo nuó é rào chāi   qīng chán bìn   chuí chuí liǔ méi duǒ lán yǐn sàn   dàn yíng de cuì qiào shuāng duǒ zuì guī lái   yòu zhòng xiàng xiǎo chuāng shū guǒ