上林春

宋代 曾纡
东苑梅繁,豪健放乐,醉倒花前狂客。靓妆微步,攀条弄粉,凌波遍寻青陌。暗香堕靥。更飘近、雾鬟蝉额。倒金荷、念流光易失,幽姿堪惜。 惜花心、未甘鬓白。南枝上、又见寻芳消息。旧游回首,前欢如梦,谁知等闲抛掷。稠红乱蕊,漫开遍、楚江南北。独销魂,念谁寄、故园春色。
dōng yuàn méi fán   háo jiàn fàng   zuì dào huā qián kuáng jìng zhuāng wēi   pān tiáo nòng fěn   líng biàn xún qīng àn xiāng duò gèng piāo jìn huán chán é dào jīn niàn liú guāng shī   yōu 姿 kān
huā xīn wèi gān bìn bái nán zhī shàng yòu jiàn xún fāng xiāo xi jiù yóu huí shǒu   qián huān mèng   shéi zhī děng xián pāo zhì chóu hóng luàn ruǐ   màn kāi biàn chǔ jiāng nán běi xiāo hún   niàn shuí yuán chūn