上林春

宋代 晁端礼
伊洛清波,嵩山秀色,共与皇家为瑞。挺生异质,亲逢盛旦,簪缨旧传家世,雁炉烟里,罩一段、照人清气。烂金章、映紫绶,自是真官标致。 把朝廷缙绅屈指。有谁人似得,多才多艺。片言悟主,封侯赐璧,君王自为知己。暂来卧治。况廊庙、正多虚位。看登庸,辅圣主、万年康济。
luò qīng   sōng shān xiù   gòng huáng jiā wèi ruì tǐng shēng zhì   qīn féng shèng dàn   zān yīng jiù chuán jiā shì   yàn yān   zhào duàn zhào rén qīng làn jīn zhāng yìng shòu   shì zhēn guān biāo zhì
cháo tíng jìn shēn zhǐ yǒu shuí rén shì   duō cái duō piàn yán zhǔ   fēng hóu   jūn wáng wèi zhī zàn lái zhì kuàng láng miào zhèng duō wèi kàn dēng yōng   shèng zhǔ wàn nián kāng