上林春

宋代 晁端礼
霖雨成功,堂称继美,旧说安阳家世。峻岳降神,长庚应梦,佳辰况当秋霁。玉函金篆,帝锡与、寿眉齯齿。向清时、便告老,尽取貂蝉轻弃。 把朝廷旧勋屈指。有谁人似此,能全终始。谤书顿释,先芬未泯,君王自为知己。看花临水。算已号、醉吟居士。奈苍生,尚满望、谢公重起。
lín chéng gōng   táng chēng měi   jiù shuō ān yáng jiā shì jùn yuè jiàng shén   cháng gēng yīng mèng   jiā chén kuàng dāng qiū hán jīn zhuàn   shòu 寿 méi chǐ 齿 xiàng qīng shí biàn 便 gào lǎo   jǐn diāo chán qīng
cháo tíng jiù xūn zhǐ yǒu shuí rén shì   néng quán zhōng shǐ bàng shū dùn shì   xiān fēn wèi mǐn   jūn wáng wèi zhī kàn huā lín shuǐ suàn hào zuì yín shì nài cāng shēng   shàng mǎn wàng xiè gōng zhòng