伤老

宋代 姜特立
老翁足力北,踉跄如小儿。 须杖乃能行,动步忧欹危。 发秃生细毛,正似出胎时。 忽复长儿齿,辅车两相依。 还童既无术,衰谢乃其宜。 载念天地间,八十者几希。 如我真幸民,何必暗伤悲。 且饮北海酒,自吟东老诗。
lǎo wēng běi   liàng qiàng xiǎo ér  
zhàng nǎi néng xíng   dòng yōu wēi  
shēng máo   zhèng shì chū tāi shí  
zhǎng ér chǐ 齿   chē liǎng xiāng  
huán tóng shù   shuāi xiè nǎi  
zài niàn tiān jiān   shí zhě  
zhēn xìng mín   àn shāng bēi  
qiě yǐn běi hǎi jiǔ   yín dōng lǎo shī