上九里谷与济之君祥仲宽李德方朱寿之姚子昂

金朝 李俊民
太行巍巍形势尊,造物设险雄中原。巨灵一朝擘石裂,连峰忽断开山门。 侵云直上几千尺,挂壁一径愁攀援。十步回头五步坐,慄慄汗出如浆翻。 清风掖至最高顶,下视寰海尘埃昏。天坛咫尺若有待,顾我不往惭食言。 世间好处岂不爱,脚力虽尽心常存。为君试写远游兴,夜半月出清吟魂。
tài xíng wēi wēi xíng shì zūn   zào shè xiǎn xióng zhōng yuán líng zhāo bāi shí liè   lián fēng duàn kāi shān mén
qīn yún zhí shàng qiān chǐ   guà jìng chóu pān yuán shí huí tóu zuò   hàn chū jiāng fān
qīng fēng zhì zuì gāo dǐng   xià shì huán hǎi chén āi hūn tiān tán zhǐ chǐ ruò yǒu dài   wǎng cán shí yán
shì jiān hǎo chù ài   jiǎo suī jìn xīn cháng cún wèi jūn shì xiě yuǎn yóu xìng   bàn yuè chū qīng yín hún