伤妓人董氏四首

唐代 张说
董氏娇娆性,多为窈窕名。人随秋月落,韵入捣衣声。 粉蕊粘妆簏,金花竭翠条。夜台无戏伴,魂影向谁娇。 旧亭红粉阁,宿处白云关。春日双飞去,秋风独不还。 舞席沾残粉,歌梁委旧尘。独伤窗里月,不见帐中人。
dǒng shì jiāo ráo xìng   duō wèi yǎo tiǎo míng rén suí qiū yuè luò   yùn dǎo shēng
fěn ruǐ zhān zhuāng   jīn huā jié cuì tiáo tái bàn   hún yǐng xiàng shuí jiāo
jiù tíng hóng fěn   宿 chù bái yún guān chūn shuāng fēi   qiū fēng hái
zhān cán fěn   liáng wěi jiù chén shāng chuāng yuè   jiàn zhàng zhōng rén