上京十咏 其九 地椒

元代 许有壬
冻雨催花紫,轻风散野香。刺沙尖叶细,敷地乱条长。 楚客收成裹,奚童撷满筐。行厨供草具,调鼎尔非良。
dòng cuī huā   qīng fēng sàn xiāng shā jiān   luàn tiáo cháng    
chǔ shōu chéng guǒ   tóng xié mǎn kuāng xíng chú gōng cǎo tiáo   dǐng ěr fēi liáng