上黄太史鲁直诗

宋代 李彭
扈圣当元祐,雄名独擅长。群公调玉烛,延阁近扶桑。 挥洒惊雷雨,观瞻列堵墙。密云来北苑,珍果出明光。 柱下惟青史,银台无露章。胡为随逐客,不作瑞斋房。 岑寂金华省,萧条玉笋行。长庚万里去,大雅百夫望。 老觉丹心壮,闲知清画长。珍蔬时入馔,荔子喜传芳。 世故跏趺远,生涯啸傲傍。甘为剑外客,谁念太官羊。 宣室二天诏,遗弓万国伤。老臣还召毕,陛下过成康。 泽笏皆忠谠,弹冠多俊良。力辞佳吏部,直作老潜郎。 忆在金华日,宁扶八座床。未能窥绛帐,颇识戏罗囊。 候雁随阳去,奔驹度隙忙。千秋铜狄泣,万古玉人藏。 诸阮衅犹在,蕲春痛未央。群雏极鹅雁,众口叹蛩螀。 恨乏一廛地,归来屡择乡。亲交标鬼录,卜筑近僧坊。 宿鸟频窥牖,行蜗每画梁。著渠上麟阁,耻学赋高唐。 勤我十年梦,持公一瓣香。聊堪比游夏,何敢似班扬。 尚愧管中见,应须肘后方。他时解颜笑,何止获升堂。
shèng dāng yuán yòu   xióng míng shàn cháng qún gōng diào zhú yán   jìn sāng    
huī jīng léi   guān zhān liè qiáng yún lái běi yuàn zhēn   guǒ chū míng guāng    
zhù xià wéi qīng shǐ   yín tái zhāng wéi suí zhú   zuò ruì zhāi fáng    
cén jīn huá shěng   xiāo tiáo sǔn xíng cháng gēng wàn   bǎi wàng    
lǎo jué dān xīn zhuàng   xián zhī qīng huà zhǎng zhēn shū shí zhuàn   chuán fāng    
shì jiā yuǎn   shēng xiào ào bàng gān wèi jiàn wài shuí   niàn tài guān yáng    
xuān shì èr tiān zhào   gōng wàn guó shāng lǎo chén hái zhào   xià guò chéng kāng    
jiē zhōng dǎng   tán guān duō jùn liáng jiā zhí   zuò lǎo qián láng    
zài jīn huá   níng zuò chuáng wèi néng kuī jiàng zhàng   shí luó náng    
hòu yàn suí yáng   bēn máng qiān qiū tóng wàn   rén cáng    
zhū ruǎn xìn yóu zài   chūn tòng wèi yāng qún chú é yàn zhòng   kǒu tàn qióng jiāng    
hèn chán   guī lái xiāng qīn jiāo biāo guǐ   zhù jìn sēng fāng    
宿 niǎo pín kuī yǒu   xíng měi huà liáng zhù shàng lín chǐ   xué gāo táng    
qín shí nián mèng   chí gōng bàn xiāng liáo kān yóu xià   gǎn shì bān yáng    
shàng kuì guǎn zhōng jiàn   yìng zhǒu hòu fāng shí jiě yán xiào   zhǐ huò shēng táng