伤怀赠故人

唐代 孟云卿
稍稍晨鸟翔,淅淅草上霜。人生早罹苦,寿命恐不长。 二十学已成,三十名不彰。岂无同门友,贵贱易中肠。 驱马行万里,悠悠过帝乡。幸因弦歌末,得上君子堂。 众乐互喧奏,独子备笙簧。坐中无知音,安得神扬扬。 愿因高风起,上感白日光。
shāo shāo chén niǎo xiáng   cǎo shàng shuāng rén shēng zǎo   shòu 寿 mìng kǒng zhǎng
èr shí xué chéng   sān shí míng zhāng tóng mén yǒu   guì jiàn zhōng cháng
xíng wàn   yōu yōu guò xiāng xìng yīn xián   shàng jūn zi táng
zhòng xuān zòu   bèi shēng huáng zuò zhōng zhī yīn   ān de shén yáng yáng
yuàn yīn gāo fēng   shàng gǎn bái guāng