伤华发

唐代 罗隐
旧国迢迢远,清秋种种新。已衰曾轸虑,初见忽沾巾。 日薄梳兼懒,根危镊恐频。青铜不自见,只拟老他人。
jiù guó tiáo tiáo yuǎn   qīng qiū zhǒng zhǒng xīn shuāi céng zhěn   chū jiàn zhān jīn
shū jiān lǎn   gēn wēi niè kǒng pín qīng tóng xiàn   zhǐ lǎo rén