尚湖

宋代 张洪
袅袅西风起白波,维舟无奈客愁何。江湖满地人来少,芦苇连天雁去多。 咫尺不遑安信宿,百年能得几经过。自怜旧日嬉游处,都被农家插晚禾。
niǎo niǎo 西 fēng bái   wéi zhōu nài chóu jiāng mǎn rén lái shǎo   wěi lián tiān yàn duō
zhǐ chǐ huáng ān xìn 宿   bǎi nián néng jīng guò lián jiù yóu chù   dōu bèi nóng jiā chā wǎn